Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2007

Đừng đem nỗi đau thành cơ hội

Ngay từ 19g tối qua (4-10), hàng ngàn người đã tập trung tại sân vận động Mỹ Đình để cùng thả những chiếc đèn trời tưởng niệm các nạn nhân trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ. Nhưng họ vừa thả vừa lo đèn cháy rơi vào đầu.

Do trời nhiều gió nên những chiếc đèn trời vừa mới thả ra đã bị gió quật đổ, cũng có chiếc đã bay lên nhưng sau đó lại bùng cháy trên không trung rồi lao xuống đất khiến mọi người phải chạy tán loạn, bỏ mặc xe máy và đèn bị cháy gần nhau, rất nguy hiểm. May mắn không có tai nạn đáng tiếc xảy ra.

Lễ hội do nhóm tình nguyện Quê Hương (Quê Hương Foundation) tổ chức nhằm quyên góp tiền ủng hộ các gia đình nạn nhân trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ. Tiền ủng hộ là số tiền thu được từ bán đèn trời, giá 12.000/chiếc.

Tuy nhiên một số người nhân cơ hội này kiếm lợi cho bản thân: họ vừa chuẩn bị sẵn đèn, vừa mua lại đèn của nhóm tình nguyện, sau đó bán ra với giá từ 15.000-20.000/chiếc, khiến tiền quyên góp bị giảm đi nhiều và một số lượng đèn lớn được thả đi quá lãng phí. Bên cạnh đó còn có những thanh niên vô ý thức, coi đây như một dịp giải trí, viết lên đèn, rồi cả những tờ giấy dán vào đèn với nội dung như "tiền ơi", "mong đề về"

Một vấn đề nữa mà nhóm tổ chức chưa tính đến là rác thải. Những chiếc đèn hỏng, bụi tro từ đèn bị cháy, vỏ bánh kẹo… ngổn ngang trên sân. Khi được hỏi về chuyện rác thải, một bạn tình nguyện viên trả lời: “Chúng tôi sẽ thu dọn xung quanh chỗ chúng tôi bán, còn những chỗ khác chúng tôi sẽ cố gắng dọn nếu có thể”.

Ý tưởng tổ chức lễ hội là rất tốt và tấm lòng của các tình nguyện viên là chân thành, chỉ mong có thể chia sẻ được phần nào với những thiệt thòi của gia đình các nạn nhân. Song họ chưa tính đến những mặt trái của nó khi mà lễ hội có số người đến tham gia quá đông, khiến họ mất tầm kiểm soát. Chính vì vậy mà lễ hội diễn ra chưa thực sự thành công.

Hãy vì nạn nhân và hãy vì những người còn lại. Xin đừng làm việc vô nghĩa như vậy.

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2007

Số 115 vô nghĩa!!!

Đọc bài này trên báo Tuổi Trẻ, thấy cũng bất bình. Họ xem mạng người như thể là vật đính kèm vậy. Trong khi đó là nhiệm vụ của họ.
Nhớ có lần đi trên Xa lộ Hà Nội, thấy một vụ té xe, người bị té bất tỉnh bê bếp máu. Trong khi chẳng có ai bên cạnh. Gọi cho 115 thì thấy tỉnh bơ. Đúng là shit. Nhớ lại tới số 113. Một lần đi qua ngã tư Nguyễn Tri Phương và 3 tháng 2. Thấy kẹt xe nghiêm trọng quá, gọi cho 113 nhờ can thiệp. Gọi tới 4 lần và sau hơn nửa tiếng mới thấy mặt. Đúng là Hotline hay ColdLine đây? Cái này phải nên chấn chỉnh để không khéo thành tật mất. Mặc dù đã là tật.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2007

Gian nan đăng ký xe

Quá trình đăng ký xe ở nước ta đã tạo điều kiện thu nhập béo bở cho cán bộ ngành công an. Chuyện đùa như thật. Chưa hết, quy định thì chỉ cần CMND, nhưng lúc nào người dân cũng phải đem theo Hộ Khẩu. Thế mới cú.
1. Ở các thành phố lớn, thì đăng ký thông qua cửa hàng bán rất lẹ. Tuy nhiên, xe phải mang đi xét. Nếu mang đi mà gặp công an thì tiêu. Vì quy định xe đi xét không được lưu thông. Và quy định này đã đẻ ra cái gọi là chạy giấy đăng ký xe ở các tỉnh thành có diện tích rộng.
2. Ở các tỉnh thành khác thì công an lại làm ngược lại quy định trên để có thể bỏ hầu bao. Chưa kể cò xuất hiện khá nhiều. Cửa hàng xe chịu làm giấy tờ xe, xe không cần đi xét vẫn có giấy đăng ký. Người mua chỉ cần ở nhà là có bảng số ngay. Họ sẵn sàng bỏ tiền ra để có thể để xe ở nhà mà vẫn có giấy đăng ký hơn là thuê xe chở xe đi xét cả ngày trời với thái độ cửa quyền của cán bộ nhà nước. Giấy tờ được làm nhanh chóng chỉ trong nửa ngày (chính xác chỉ một tiếng). Nếu người dân tự đi làm thì mất hơn một ngày.

Nói cũng bằng thừa, chịu vậy.